Cha, con và... nỗi đau từ một phiên tòa

Thứ bảy, 29/11/2008 00:00

Bị cáo T. tại tòa. 

(Cadn.com.vn) - Kết thúc phiên xử sơ thẩm, dường như chẳng ai nói với nhau một lời, chỉ có nỗi lòng của người làm cha, làm mẹ quặn đau như muối xát đã phải cố nén lòng trước nỗi đau không dễ gì xóa được...

Bi kịch từ rượu

Tham dự phiên tòa xét xử công khai vừa mở tại TAND tỉnh Quảng Nam, khi nghe chủ tọa thẩm vấn lý lịch của các bị cáo tôi thật sự ngỡ ngàng. Bởi kẻ gây án là em, người bị hại là anh ruột của mình. Khi nghe chủ tọa phiên tòa hỏi: tại sao bị cáo lại đánh anh ruột của mình? Không biện hộ, cũng như không một lời minh oan cho mình, bị cáo Trương Ngọc T. đưa tay gạt nước mắt và trả lời: “Bị cáo có hai anh em, anh trai cả là Trương Ngọc P. Tình máu mủ, ruột rà tại sao không thương yêu nhau được. Nhưng... thưa tòa, do anh trai của bị cáo dùng cây đánh cha, bị cáo vào can ngăn. Nhưng anh bị cáo vẫn liên tục đánh cha, quá bức xúc nên bị cáo dùng rựa chém...”.

Bi kịch gia đình xuất phát từ rượu... Ông Ch., cứ mỗi lần rượu vào thì lời ra, và thường to tiếng mắng vợ, chửi con. Đã nhiều lần giữa ông Ch. và các con ông xảy ra cãi vã mỗi khi ông say. Vào đầu năm 2001, sau khi làm vài xị, ông Ch. về nhà chửi mắng con trai đầu là Trương Ngọc P. Khi bị cha chửi, P. đã nổi khùng đè cha mình ra bóp cổ, nhưng được bà con hàng xóm kịp thời can ngăn. Sau đó P. bỏ đi biệt xứ, đến đầu năm 2008 thì... hồi hương. Hơn 7 năm bỏ nhà đi biệt xứ, đột nhiên P. trở về, vợ chồng ông Ch. mừng vui vô cùng. Ngày 3-9-2008, ông Ch. bảo vợ làm gà mời hàng xóm đến uống rượu mừng con trở về. Tàn cuộc rượu, khách đã về hết, thì lúc đó giữa ông Ch. và P. xảy ra cãi vã, P. chửi cha thậm tệ.

Không chịu nổi đứa con hư đốn, ông Ch. đá P. 2 cái. P. rút cây cột màn đánh lại. Người mẹ vội lao vào can ngăn. Biết mình say hay chửi bậy nên ông Ch. bỏ đi ra ngõ. P. cầm đoạn tre chạy theo đánh liên tục nhiều cái vào người và đá liên tục làm ông Ch. ngã ngửa bên hàng rào. Bị con trai đánh, ông Ch. la làng kêu cứu. Đúng lúc đó T. - em ruột P. - vừa đi làm về vội chạy lại đỡ cha dậy. Ông Ch. bảo T. đưa đi báo CA. Nghe cha nói vậy, P. từ trong nhà chạy ra, nhặt một đoạn củi ném nhưng không trúng, rồi tiếp tục xông vào dùng tay đánh cha. Thấy anh đánh cha tàn nhẫn, T. can, P. bỏ đi. Nhưng khi T. vào nhà, P. tiếp tục quay lại đánh ông Ch. Thấy cha lại bị anh trai đánh, T. nổi nóng chạy vào nhà rút rựa chạy ra đòi chém, đến lúc đó P. mới bỏ chạy. Không chấp nhận hành vi con đánh cha của P., nên T. chạy ra đỡ cha dậy và đi báo CA. Trên đường đến CAX báo cáo, thì P. chặn đường, xông vào đánh cả cha lẫn em. Sẵn rựa trên tay, T. chém P. nhiều nhát gây thương tích. Nghe ồn ào, bà con trong xóm chạy ra can ngăn và đưa P. đi bệnh viện.

Người bị hại Trương Ngọc P. cúi gằm mặt khi nghe tòa xét hỏi. 

Nỗi đau đọng lại

Hồ sơ vụ án tại tòa, qua giám định thương tích, ông Ch. bị P. đánh gây thương tật 2%, còn bản thân P. sau khi bị T. chém được mọi người đưa đi cấp cứu, giám định thương tích 24% vĩnh viễn. Vụ án được Cơ quan CSĐT CA Quảng Nam khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với T. về tội “Giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh”.

Theo hồ sơ vụ án, do P. chỉ gây thương tích cho người cha 2%, chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự, nên đề nghị xử lý hành chính. Trình bày tại tòa, ông Ch. nghẹn ngào nói: “Cũng tại tui hay uống rượu, không làm chủ được mình, để không giáo dục được con cái, nên tội ni tui xin chịu...”. Trong một góc khuất của phòng xử, người mẹ chỉ biết ngồi ôm mặt khóc tức tưởi...

Suốt cả phiên xử, tôi và nhiều người dự khán bùi ngùi thương cảm cho bị cáo vì một phút không kìm giữ được mình đã gây ra tội lỗi, nhưng đồng thời cũng trách người cha đã không sống chuẩn mực để làm gương cho con cái, đặc biệt ai nấy đều phẫn nộ bởi hành vi bất hiếu vô đạo, không chút tình người của P. Lúc nghe lời thẩm vấn và công tố viên định tội bị cáo, gương mặt non tơ của bị cáo đầm đìa nước mắt, còn phía bên kia, nạn nhân P. là anh trai của bị cáo mặt gần như vô cảm với nỗi đau của gia đình. P. khăng khăng đòi tòa xử đứa em trai thích đáng đồng thời buộc phải bồi thường cho mình 2,7 triệu đồng tiền chi phí thuốc men và mất thu nhập. Khi nghe P. hùng hồn đòi hỏi đền bù thiệt hại, vị chủ tọa phiên tòa quay mặt đi nơi khác. Cả phiên tòa chùng xuống, một lúc sau vị chủ tọa phiên tòa mới hỏi P. từng câu: “Anh đánh cha mình, anh có cảm thấy tội lỗi không? Bản thân anh là người sống phụ thuộc gia đình, khi anh nằm bệnh viện, mẹ anh đến lo cho anh từng miếng cơm. Bây giờ anh đòi tiền của em anh, cũng là tiền của cha mẹ anh, anh có thấy bất nhẫn không?”... Câu hỏi của vị chủ tọa phiên tòa như lời buộc tội, vậy nhưng dường như không thể nào thức tỉnh sự mê muội trong P., anh ta vẫn một mực đòi em phải bồi thường đủ số tiền mình yêu cầu (!).

 Khi công tố viên đề nghị phạt T. từ 6 - 12 tháng tù giam, gương mặt già nua khắc khổ của vợ chồng ông Ch. chợt nhăn nhúm lại, tựa như họ vừa bị ai đấy lấy dao cắt đi ruột gan của mình. Có lẽ không ai có thể cảm nhận được một cách đầy đủ nỗi đau bi kịch gia đình của họ... Tòa nghị án, và kết thúc bằng nhận định: Nhân thân bị cáo tốt, phạm tội lần đầu, hành vi chém người của bị cáo trong trạng thái tinh thần kích động mạnh. Về phía nạn nhân là người có lỗi lớn trong vụ án này... Căn cứ quy định của pháp luật, sẽ giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. Tòa tuyên phạt bị cáo 1 năm án treo theo khoản 1 Điều 95 BLHS; bị cáo bồi thường thiệt hại 1 triệu đồng chi phí thuốc men cho người bị hại.

Phiên tòa kết thúc, cả vợ chồng ông Ch. cùng hàng xóm đến dự đã chạy đến ôm chầm lấy T. sau vành móng ngựa. Còn P., mặt cúi gằm lẳng lặng một mình bước ra khỏi phòng xử án...

Nguyễn Hoàng